![]() |
| « Cô gái nhà ai nhan sắc như ngọc… » (Hán Chung Ly). |
Nhị bát giai nhân thể tự tô
Yêu gian trượng kiếm trảm phàm phu
Tuy nhiên bất kiến nhân đầu lạc
Ám lý giáo quân cốt tử khô.
Yêu gian trượng kiếm trảm phàm phu
Tuy nhiên bất kiến nhân đầu lạc
Ám lý giáo quân cốt tử khô.
Dịch nghĩa: Giai nhân 16 tuổi thân
hình mềm mại, thanh kiếm đeo ở eo lưng trảm những kẻ phàm phu tục tử. Dù
rằng không thấy đầu bị cắt lìa, nhưng xương tủy đã ngấm ngầm khô kiệt.
Đây là mấy câu trong bài thơ “Cảnh thế” (Cảnh tỉnh thế gian)
của Lã Động Tân, một trong Bát Tiên trong lịch sử văn hóa Trung Hoa. Vì
cớ gì mà mỹ sắc và dục vọng lại được coi là “tử quan” như vậy?
Đạo dưỡng sinh
Khổng Tử nói: “Vào thời trẻ, khí huyết chưa đủ, thì phải giới cấm sắc dục.”
Người phương Đông từ xưa đến nay đều chú
trọng tiết dục, chuyện phòng the không thể quá độ quá nhiều, lại càng
không thể lấy ra mà công khai đàm luận và tuyên giảng, ngoại trừ đạo lý
nghỉ ngơi dưỡng sức (dưỡng tinh súc nhuệ). Cổ thư « Hoàng Đế Nội Kinh »
viết rằng, người cổ đại sống theo quy luật âm dương, ăn uống và sinh
hoạt có chừng mực, nên tâm trí và thân thể của họ hài hòa và sống lâu.
![]() |
| Người cổ đại sống theo quy luật âm dương, ăn uống và sinh hoạt có chừng mực, nên tâm trí và thân thể của họ hài hòa và sống lâu. (Ảnh : Ông Bành Tổ/Internet) |
Quan niệm xuống dốc của xã hội hiện đại
lại cổ súy phóng túng tình dục, coi nó như “cơm ăn, nước uống”, thậm chí
là hàng hóa để trao đổi. Chuyện trai gái được đem lên bàn nhậu để tán
gẫu và dương oai. Một số người uống rượu như uống nước, xem những hành
vi bất lễ là chuyện bình thường, hành động loạn tính khi say rượu. Họ
không biết cách bảo tồn năng lượng và sức sống. Họ truy cầu những phấn
khích và thú vui nhất thời. Họ coi nhẹ quy luật tự nhiên của vũ trụ,
không điều chỉnh lối sống, sinh hoạt hay ngủ nghỉ. Hệ quả là thân thể
suy kiệt, nguyên khí tổn hao, thần trí mê muội.
Đạo dưỡng tâm
Mạnh Tử nói: “Để dưỡng tâm, không gì tốt hơn là giảm đi ham muốn.”
Một người dễ động lòng trước mỹ sắc,
“tâm viên ý mã”, nội tâm khó có thể đạt trạng thái tĩnh lặng, tường hòa.
Một khi thần hồn điên đảo thì hành vi dễ mất kiểm soát, bị nghiệp lực
thao túng khiến phạm phải điều ác.
Tương truyền, có một vị tăng nhân trẻ
tuổi hỏi Phật Thích Ca Mâu Ni rằng: “Những phụ nữ ngoài xã hội, chúng ta
nên mang thái độ như thế nào để đối đãi với họ?”
Phật Thích Ca Mâu Ni đáp: “Tốt nhất
là tránh họ, không nên nhìn họ; nếu không thể tránh họ, thì cần xem như
không nhìn thấy họ, không nên nói chuyện với họ; nếu vẫn không thể không
nói chuyện, thì khi nói chuyện với họ nhất định phải có tâm thuần
khiết; nên nghĩ rằng mình đã xuất gia, giống như hoa sen mọc giữa đám
bùn mà không bị ô uế; mà hoa sen thì cần thanh tĩnh không dơ bẩn. Sắc
dục là ngọn nguồn tội ác nơi thế gian, người xuất gia cần sống với thân
tâm thanh tịnh trong sạch. Gặp phụ nữ lớn tuổi thì coi như mẹ
mình, gặp phụ nữ nhiều tuổi hơn thì coi như chị gái mình, gặp phụ nữ ít
tuổi hơn thì coi như em gái mình mà đối đãi.”
![]() |
| Khi nói chuyện với họ nhất định phải có tâm thuần khiết; nên nghĩ rằng mình đã xuất gia, giống như hoa sen mọc giữa đám bùn mà không bị ô uế… |
Với người tu Đạo, sắc dục chính là tử quan mà không ai không phải vượt qua. Phật Thích Ca Mâu Ni cũng dạy rằng:
“Tại nhân gian gây phiền não lớn
nhất chính là lực sắc dục, điều đáng sợ nhất cũng chính là lực sắc dục…
Nam nhân học Đạo mê muội bởi nữ nhân mỹ lệ; nữ nhân học Đạo say đắm nam
tử anh tuấn; dâm dục chính là đóng kín trí tuệ người ta, khiến không dễ
tiếp thu chân lý… Hãy cẩn thận quản chế tâm của chính mình, không được
để tâm phóng túng.”
Quan hệ vợ chồng
“Hậu Hán Thư – Tào Thúc Thê truyện” có ghi chép:“Đạo
vợ chồng, giống như phối hợp âm dương, hiểu rõ ý thần linh, tin vào sự
rộng lớn của trời đất, cũng như sự to lớn của đạo lý làm người”.
Con người có quy chuẩn đạo đức mà Thần
ban cấp, cho nên mới không giống như cầm thú mà tùy tiện giao phối. Hôn
nhân là điều cần thiết để duy trì xã hội nhân loại, cũng là lời hứa đối
với thần linh, trời đất, cha mẹ, vợ chồng. Tập tục và lễ nghi trong hôn
lễ phương Đông và phương Tây đều là thể hiện ý nghĩa thần thánh này. Nếu
mục đích chủ yếu của sinh hoạt vợ chồng không vì sinh con đẻ cái sinh
sôi đời sau, thì chính là đang tạo nghiệp và tổn hao phúc đức, cho nên
cần cố gắng hết sức tiết chế.
“Anh hùng” chân chính phải vượt qua ải mỹ nhân
Có câu: “Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình”.
Đó là để nói, trận chiến ngoài sa trường cũng không sánh nổi với trận
chiến từ trong tâm, nỗ lực chống lại cám dỗ từ sắc dục. Bậc anh hùng
chân chính là người đại đức đại dũng, có thể vì lễ nghĩa mà kiềm tỏa dục
tính, chứ quyết không phải kẻ hoang dâm vô độ lại lấy đó làm “bản lĩnh
đàn ông”.
Liễu Hạ Huệ sống ở Lỗ quốc vào thời Xuân
Thu (770-476 trước Công Nguyên). Một phụ nữ vô gia cư đã tìm nơi trú ẩn
trong một đêm đông lạnh. Liễu Hạ Huệ lo ngại rằng cô ấy có thể chết vì
lạnh, nên ông đã để cô ngồi trên đùi, quấn áo mình quanh người của cô và
áp chặt cơ thể của cô vào mình. Họ đã ngồi như vậy suốt đêm và ông đã
không làm bất kỳ điều gì không đứng đắn.
Nhờ điều này, ông được xem là một nam tử Hán chính trực, và có một câu tục ngữ về ông: Tọa hoài bất loạn (ngồi mà trong lòng vẫn không loạn).
Các cô nương thực ra trong lòng đều kính
phục bậc quân tử có thể giữ vững bản thân. Hán Chung Ly, sư phụ của Lã
Động Tân để lại cho hậu thế lời răn bất hủ:
“Tâm như cành cây khô hoàn toàn vô dục, thì quỷ Thần đều cùng kính phục.”



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét